SƠN NGUYỄN
Người Kể Chuyện Bằng Ánh Sáng

Deluxe Vietnam 26 tháng 05,2026

Sơn Nguyễn là media producer hoạt động trong nhiều lĩnh vực, từ viết lách, nhiếp ảnh, video đến mạng xã hội và nền tảng số. Với nhiều năm kinh nghiệm kiến tạo nội dung thị giác, anh làm việc cùng thương hiệu và cộng sự để xây dựng những câu chuyện chính xác, giàu cảm xúc và có sức vang trong đời sống hình ảnh đương đại.

V

ới Sơn Nguyễn, một hình ảnh đẹp không chỉ nằm ở bố cục, ánh sáng hay khoảnh khắc. Điều quan trọng hơn là hình ảnh ấy có thể giữ lại điều gì trong người xem sau khi họ rời mắt khỏi nó. Từ kinh nghiệm sản xuất nội dung cho thương hiệu và các nền tảng truyền thông, Sơn hiểu cách xây dựng một câu chuyện thị giác có định hướng rõ ràng. Nhưng trong thực hành nhiếp ảnh cá nhân, anh chọn đi chậm hơn, lắng sâu hơn, để hình ảnh trở thành nơi cảm xúc được nhìn thấy.

Trong thực hành nhiếp ảnh cá nhân, anh chọn đi chậm hơn, lắng sâu hơn, để hình ảnh trở thành nơi cảm xúc được nhìn thấy.

Series ảnh I feel lost in my own house, thực hiện năm 2025 cùng người mẫu kiêm vũ công Suki Ly, là một trong những dự án thể hiện rõ tinh thần ấy. Bộ ảnh được chụp trong một căn phòng tối, chỉ sử dụng ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài. Không có bối cảnh cầu kỳ, không có ánh sáng nhân tạo được dàn dựng mạnh mẽ, không có những cử chỉ quá kịch tính. Mọi thứ được giữ lại ở mức tối giản, như thể chính sự im lặng mới là nhân vật trung tâm của bộ ảnh.

Với anh, nhiếp ảnh là một cách nhìn sâu hơn vào những điều con người thường che giấu.

Từ nhan đề I feel lost in my own house, Sơn gợi mở một trạng thái rất quen mà cũng rất khó nói thành lời: cảm giác lạc lõng ngay trong chính không gian thân thuộc của mình. Một căn nhà thường được xem là nơi để trở về, để được an toàn và được là chính mình. Nhưng trong bộ ảnh này, căn phòng lại trở thành biểu tượng của sự mắc kẹt. Đó không phải là sự mắc kẹt về thể chất, mà là cảm giác bị giữ lại trong một vùng tâm trí quá lâu, biết rằng thế giới bên ngoài vẫn tồn tại, nhưng không đủ sức để bước ra.

Mọi thứ được giữ lại ở mức tối giản, như thể chính sự im lặng mới là nhân vật trung tâm của bộ ảnh.

Ánh sáng trong bộ ảnh vì thế mang nhiều ý nghĩa. Nó đến từ bên ngoài, nhẹ và ít, vừa đủ để cho thấy sự sống vẫn đang tiếp diễn ở đâu đó ngoài kia. Nhưng ánh sáng ấy không đủ để xua đi bóng tối trong căn phòng. Chính khoảng cách giữa sáng và tối tạo nên cảm giác chênh vênh của bộ ảnh: con người vẫn nhìn thấy khả năng kết nối, nhưng lại không thể thực sự chạm tới nó.

Sự hiện diện của Suki Ly giúp cảm xúc ấy trở nên cụ thể hơn. Là một vũ công, cô hiểu cơ thể có thể kể chuyện mà không cần lời nói. Trong từng dáng ngồi, ánh nhìn, cử động khép lại hay khoảnh khắc dừng giữa chuyển động, Suki không diễn tả nỗi cô đơn theo cách bi lụy. Cô để nó hiện ra thật khẽ, như một trạng thái âm ỉ bên trong. Nhờ vậy, nhân vật trong ảnh không chỉ là một người đang ở trong căn phòng tối, mà còn là hình ảnh của rất nhiều người đang âm thầm chịu đựng trong đời sống hiện đại.

Bộ ảnh sử dụng ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài.

Bộ ảnh cũng chạm đến một vấn đề lớn hơn: sự cô đơn trong thời đại tưởng như luôn kết nối. Theo nghiên cứu gần đây của Tổ chức Y tế Thế giới, khoảng 16% dân số toàn cầu, tương đương một trong sáu người, đang trải qua cảm giác cô đơn. Nhưng thay vì biến con số ấy thành một thông điệp trực diện, Sơn chọn cách tiếp cận mềm hơn. Anh không lý giải cô đơn. Anh tạo ra một không gian để người xem nhận ra nó.

Điều đáng quý ở I feel lost in my own house là sự tiết chế. Bộ ảnh không cố gây xúc động bằng những hình ảnh nặng nề. Nó chỉ lặng lẽ nhắc rằng có những người vẫn đang hiện diện trong cuộc sống hằng ngày, vẫn đi làm, vẫn gặp gỡ, vẫn trả lời tin nhắn, nhưng bên trong lại đang ở rất xa. Đôi khi, một lời hỏi thăm đúng lúc có thể trở thành thứ ánh sáng nhỏ đủ để ai đó biết rằng mình không phải đi qua mọi điều một mình.

Máy ảnh không chỉ ghi lại dáng hình của một người trong căn phòng tối, mà còn ghi lại khoảng lặng giữa họ và thế giới.

Qua dự án này, Sơn Nguyễn cho thấy nhiếp ảnh không chỉ là công cụ tạo ra hình ảnh đẹp. Với anh, đó còn là một cách nhìn sâu hơn vào những điều con người thường che giấu. Máy ảnh không chỉ ghi lại dáng hình của một người trong căn phòng tối, mà còn ghi lại khoảng lặng giữa họ và thế giới.

Trong I feel lost in my own house, cô đơn không còn là một khái niệm xa xôi. Nó trở thành một căn phòng mà có lẽ ai đó trong chúng ta từng bước vào, và là một lời nhắc dịu dàng rằng vẫn còn những người đang chờ được tìm thấy từ bên trong im lặng.

BẠN SẼ THÍCH

Nghệ Thuật

NGUYỄN TRỊNH QUANG MINH
Khi Ký Ức Được Vẽ Thành Chuyển Động

Deluxe Vietnam
Nghệ Thuật

RUBEN MARTINEZ
Dấu Vết Của Tĩnh Lặng

Deluxe Vietnam
Phụ kiện

DROR LAM
Thi Vị Của Trang Sức Và Cảm Xúc

Tran Nguyen
Nghệ Thuật

DAMIEN JAMET
Ngôn Ngữ Tĩnh Lặng Của Nghệ Thuật Sống Đương Đại

Tran Nguyen
Nghệ Thuật

MOLTENI&C
Nhịp Điêu Khắc Của Sự Êm Ái

Tran Nguyen

XU HƯỚNG

Nhà cửa

XU HƯỚNG SÂN VƯỜN 2021
Hòa Mình Cùng Thiên Nhiên

Thảo Nguyên
Nhà cửa

XU HƯỚNG THIẾT KẾ 2021
Trọn Vẹn Một Mùa Yêu Thương

Hằng Nho
Văn Phòng

XU HƯỚNG VĂN PHÒNG 2021
Thi Vị Hóa Không Gian Làm Việc

Thảo Nguyên
Điểm đến

AMANSARA
Một Nét Hoài Niệm Về Đông Dương

Minh Quân
Điểm đến

BANYAN TREE
Vấn Vương Lòng Viễn Khách

Minh Quân
error: Content is protected !!