JOE BLOW
Thiết Kế Thế Kỷ 20 Tiếp Tục Đối Thoại Với Hiện Tại
Deluxe Vietnam 27 tháng 08,2026

Giữa một thị trường luôn bị thúc đẩy bởi cái mới, Joe Blow chọn cách nhìn ngược lại. Studio tại Melbourne tập trung vào những thiết kế Ý hậu chiến và các biểu tượng furniture thế kỷ 20, nhưng không tiếp cận chúng như những món đồ hoài cổ. Mỗi chiếc ghế, chiếc đèn hay sofa được đưa trở lại đời sống như một mảnh lịch sử vẫn còn khả năng đối thoại với hiện tại.
D
anh mục của Joe Blow giống một lát cắt khá tự do qua lịch sử thiết kế hiện đại. Maralunga của Vico Magistretti đứng cạnh Soriana của Afra và Tobia Scarpa; Selene của Magistretti gặp Wassily của Marcel Breuer; Angelo Mangiarotti, Giotto Stoppino, Carlo Bartoli hay Adriano Piazzesi cùng xuất hiện mà không bị buộc vào một thời kỳ duy nhất. Điểm chung không nằm ở phong cách, mà ở sức sống của ý tưởng: những món đồ từng được tạo ra để giải quyết một vấn đề về cấu trúc, công năng hoặc vật liệu, và nhiều thập niên sau vẫn đủ mạnh để giữ vị trí trong một không gian đương đại.
Chính ở đây, khái niệm “vintage” trở nên thú vị hơn. Một thiết kế cũ không có giá trị chỉ vì tuổi đời. Điều khiến nó đáng được giữ lại là khả năng kể về thời đại đã sinh ra nó. Joe Blow dành riêng những phần nghiên cứu cho các nhà thiết kế như Giancarlo Piretti, đặt Plia folding chair trong bối cảnh những năm 1960, khi plastic, fibreglass và sản xuất hàng loạt mở ra một tinh thần mới cho furniture Ý. Plia nhẹ, trong suốt, có thể gập lại và được hình dung như một chiếc ghế chỉ xuất hiện khi cần; sự giản lược ấy từng mang tinh thần cấp tiến, nhưng ngày nay lại đọc như một bài học về tính linh hoạt và sự tiết chế.

Cách Joe Blow giới thiệu Pia Guidetti Crippa cũng cho thấy giá trị của việc tìm lại những tiếng nói ít được nhắc đến. P428 floor lamp của bà không chỉ được trình bày như một sản phẩm thập niên 1970; câu chuyện còn dẫn về LUMI Milano, xưởng đèn do cha bà thành lập và môi trường nơi Crippa trưởng thành giữa thủy tinh nóng chảy, kỹ nghệ chế tác và những thử nghiệm ánh sáng. Một món đồ vì thế trở thành cửa ngõ để người xem tiếp cận một phần lịch sử thiết kế thường nằm ngoài những cái tên quá quen thuộc.

Nhưng collectible furniture chỉ thực sự sống khi rời khỏi kho lưu trữ. Tại 49 Walsh Street của Neometro, chiếc OKAY armchair của Adriano Piazzesi do Joe Blow cung cấp xuất hiện giữa một nội thất đương đại, cạnh sofa B&B Italia, nghệ thuật và các tác phẩm của những studio Australia hôm nay. Không có cảm giác về một “phòng vintage”. Chiếc ghế cũ đơn giản bước vào căn phòng như một vật thể có cá tính, đủ tự tin để đứng cạnh những thiết kế thuộc thời đại khác.

Đó có lẽ là điều Joe Blow làm thuyết phục nhất: xóa đi khoảng cách giữa sưu tầm và sử dụng. Những món đồ không bị đóng khung như di sản bất khả xâm phạm, cũng không bị rút gọn thành xu hướng retro.
Chúng được trao một đời sống thứ hai. Và trong một thời đại mà nội thất có thể bị thay thế nhanh đến mức mất đi ký ức, việc lựa chọn một vật thể đã tồn tại qua nhiều thập niên trở thành một cử chỉ khá đương đại: sống cùng thiết kế đủ lâu để hiểu vì sao nó vẫn còn đáng được giữ lại.